Chương 228
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 228 — Chương 228
nói: “Em nói dối mẹ là anh đi công tác phải không?” “Ừm, tránh cho bà ấy lo lắng quá…” Dù sao khi đó còn chưa biết di chứng có nặng hay không, anh có thể… tỉnh dậy thật hay không.
Trần Đình Vũ cầm lấy ly nước tяên tay cô, nói: “Cảm ơn.” Sau khi điều chỉnh tâm tình, anh ra hiệu cho Hạ Linh giúp anh gọi điện thoại về cho mẹ.
Đúng như dự đoán, anh không tránh khỏi việc bị bà mắng một hồi lâu, dù vậy anh hiểu rõ bà chỉ đang lo lắng cho mình nên vẫn vui vẻ chấp nhận.
Cơ thể mấy ngày này duy trì dựa vào việc truyền dịch nên rất yếu, Trần Đình Vũ hoạt động một lát đã cảm thấy buồn ngủ.
Hạ Linh kéo gối đặt sau đầu Trần Đình Vũ cẩn thận chỉnh lại chăn rồi mới đi tìm bác sĩ để hỏi các vấn đề liên quan đến sức khỏe của anh.
Khoảng thời gian dưỡng bệnh là khoảng thời gian yên bình nhất của Trần Đình Vũ.
Hai ngày sau đó, bác sĩ luôn canh đúng giờ đến kiểm tra cơ thể cho anh và hướng dẫn anh tập vật lý trị liệu.
Ba người Hạ Linh, Lý Khải và Hoài An thì thay phiên ở lại trông chừng anh, việc hồi phục rất khả quan.
Lý Khải ngồi ở một bên báo cáo tình hình của công ty mấy ngày nay, thuận tiện than vãn vài câu, cuối cùng mới nói: “Người mua chuộc tên vệ sĩ ngu ngốc kia là Lâm Giang đấy, nhưng ông ta làm việc không bất cẩn như Lâm Gia Hân, muốn tóm được ông ta từ vụ này thì rất khó.” Sắc mặt người đàn ông tяên giường bệnh khá bình tĩnh, không hề cảm thấy bất ngờ chút nào.
Lý Khải nhíu mày, buồn bực hỏi: “Đừng nói là cậu biết trước rồi đấy?” “Đoán được, cái này có gì mà ngạc nhiên.” Trần Đình Vũ cười cười.
“Cũng đúng…” Lý Khải gãi gãi đầu.
“Vậy cậu định khi nào xử lý ông ta?” “Chưa phải lúc, có lẽ cần thêm chút thời gian, giải quyết Lâm Gia Hân trước đã.” Trần Đình Vũ không phải người đàn ông có thể một tay che trời, vô địch thiên hạ hay lật tay sẽ khiến người ta phá sản, anh muốn làm gì cũng cần thời gian để chuẩn bị.
Lâm Giang suýt chút nữa hại anh chết thảm, anh nhất định không tha cho ông ta, chẳng qua bây giờ chưa phải thời cơ chín muồi.
Giữa trưa, bởi vì hai đứa nhỏ ở nhà cứ liên tục nhắc đến Trần Đình Vũ nên Hạ Linh không thể làm gì hơn là mang chúng đến bệnh viện thăm anh.
Lúc cô đi đến tầng một chờ thang máy thì bỗng nhiên nhìn thấy một người quen, đây là bệnh viện tốt nhất ở thành phố A, có chạm mặt cô ta cũng bình thường thôi.
Ngay cách bọn họ không xa là Hạ Liên, nhìn bộ dạng cô ta gầy yếu hơn hẳn so với trước kia, mặt mày hốc hác, da t̸h̵ιt̸ trắng bệch có chút đáng sợ.
Cô ta dùng tay chật vật đẩy xe lăn về phía trước nhưng bánh xe bị kẹt, cố sức mãi mà chiếc xe vẫn không di chuyển.
Bình thường có mẹ bên cạnh, Hạ Liên muốn đi đâu cũng gọi bà tới đẩy xe giúp, hôm nay thì một mình ra ngoài hít thở không khí nên lúc gặp sự cố thì bối rối không biết làm sao.
Ngay khi Hạ Liên ngẩng đầu lên định gọi y tá ở gần đó tới giúp thì một bóng người tới gần.
“Muốn đi đâu?” Giọng nói quen thuộc mà Hạ Liên đã nghe hơn chục năm trời, vừa cất lên liền khiến cơ thể cô ta khựng lại.
Cô ta chậm rãi nghiêng người nhìn về phía sau, thấy rõ Hạ Linh đang nắm lấy tay cầm của xe lăn.
Sắc mặt Hạ Liên có vẻ còn tái nhợt hơn vừa nãy: “Tôi