Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 229
TRUYỆN AUDIO

Chương 229 — Chương 229

279 chương đã có audio

không cần cô giúp.” “Bệnh nặng vậy sao?” Hạ Linh cúi đầu, không hề buông tay.
“Đừng nhìn tôi bằng cái ánh mắt thương hại đó!
Cút đi!” Hạ Liên nói rồi đẩy tay Hạ Linh ra, lại bị Hạ Linh ngăn trở.
Cô ta định gắt lên thì nghe thấy Hạ Linh nói: “Chí Hiên, Ý Vy, hai đứa chào dì đi.” Hai đứa trẻ đứng bên cạnh xe lăn tò mò nhìn Hạ Liên, nghe lời mẹ mà đồng thanh hô lên: “Con chào dì ạ.” Hạ Liên nhìn thấy đôi mắt trong veo ngây thơ của bọn trẻ, trong lòng như có thứ gì mềm mềm, cô ta nhíu mày, nghĩ tới đây là con của Hạ Linh thì muốn nổi nóng nhưng bàn tay lại bị bé gái bắt lấy.
“Dì ơi, dì bị đau ạ?” Đứa trẻ lo lắng nắm ngón trỏ của Hạ Liên thật chặt làm cô ta không thể mở miệng nổi.
Cô ta còn chưa thảm hại đến mức mắng một đứa bé nhỏ xíu thế này, chỉ đành im lặng quay đầu đi.
Hạ Linh lại hỏi: “Muốn về phòng nào?” Ma xui quỷ khiến thế nào, Hạ Liên nói: “Ừm, ở cuối hành lang.” Hạ Linh dẫn theo hai đứa nhỏ, đẩy xe đi theo hướng mà Hạ Liên chỉ.
Suốt đoạn đường bọn họ không hề nói chuyện, chỉ có Ý Vy hiếu kỳ nhìn về phía người dì vừa mới gặp này.
Thật ra từ lúc còn chưa hiểu chuyện đến khi đi lấy chồng, Hạ Linh đều đối xử với Hạ Liên rất tốt, luôn nhường nhịn cô ta vì cô ta là em út.
Không biết từ lúc nào, mối quan hệ của họ bị biến chất?
Đưa Hạ Liên về tới phòng xong, Hạ Linh không kìm được mà hỏi: “Vẫn chưa thể làm phẫu thuật à?” “...” Hạ Linh không có ý định hiến thận của mình, dù sao mất đi một quả thận vẫn ảnh hưởng rất lớn đến cơ thể một người.
Vả lại bọn họ từ sớm đã chẳng còn thân thiết gì nữa, hôm nay chẳng qua nhìn thấy Hạ Liên quá chật vật nên mới động lòng mà hỏi thăm.
“Mặc dù giữa chúng ta có rất nhiều khúc mắc, không còn là người một nhà nữa nhưng tôi cũng không hy vọng cô thế này.
Hy vọng cô mau chóng bình phục, nghỉ ngơi đi.” Hạ Linh khẽ nói.
Hạ Liên không biết đây là đang mỉa mai hay thật lòng quan tâm cô ta?
Lúc ngẩng đầu và đối diện với đôi mắt bình tĩnh không gợn sóng của Hạ Linh, cô ta mới biết… Những lời vừa rồi là thật lòng!
Hai đứa bé theo chân Hạ Linh ra ngoài, trước khi đi còn không quên chào tạm biệt với người dì này.
Lâu rồi chưa gặp, hóa ra Hạ Linh vẫn sống rất tốt.
Khuôn mặt trẻ đẹp, dáng vẻ khí chất ngời ngời, không còn nét hiền hòa dễ bắt nạt như xưa nữa.
Chị ta đã thành công thay đổi bản thân, trở nên quyến rũ hơn, mạnh mẽ hơn.
Còn mình thì sao?
Hạ Liên thừ người, ngồi trong phòng nhìn ra ngoài cửa sổ, trông thấy lá vàng bắt đầu rơi xuống con đường nhỏ hướng về phía cổng lớn.
Hạ Liên bỗng nhớ về ngày bé cùng Hạ Linh lén trốn cha mẹ định lên núi chơi.
Khi đó hai đứa mới bảy tuổi, Hạ Liên nằng nặc muốn ngắm lá vàng nên hai chị em đã theo một đoàn khách du lịch đi bộ rất lâu rất lâu, chân mỏi nhừ mà núi chưa thấy đâu.
Bọn họ bị lạc sang khu phố khác.
Ký ức xưa cũ dần dần hiện lên trước mắt Hạ Liên, hình như khi họ được cảnh sát dẫn về nhà, Hạ Linh đã đứng ra nhận lỗi, thân làm chị tất nhiên sẽ mẹ mắng để làm gương.
Không chỉ vậy, Hạ Linh bị đánh mấy cái liền mà cuối cùng vẫn cười nói với cô ta: “Chờ lớn lên chị sẽ dẫn em đi ngắm lá


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡