rõ nữa. “Vũ… Này, Đình Vũ, con mẹ nó cậu muốn chết à?” Lý Khải lay người Trần Đình Vũ, ngửi được mùi bia nồng nặc tяên thân anh mà tức giận không chịu được. “Cậu vừa xuất viện chưa lâu đấy, sao lại uống đến say mèm như vậy! Cậu có nghe tôi nói không?” Lý Khải thật sự bất lực, cho dù hắn nói thế nào Trần Đình Vũ cũng đâu nghe được, chỉ có thể gọi xe cứu thương. Sau lần ấy, Trần Đình Vũ bị xuất huyết dạ dày, bác sĩ yêu cầu người nhà phải kiểm soát anh một cách nghiêm ngặt, không được để anh tự hủy hoại bản thân như vậy nữa. Mẹ Trần không biết nên trách ai, chỉ có thể nén tiếng khóc. … Nửa tháng sau. Lý Khải đến cửa hàng bánh Linh Linh, nhìn thấy Trần Đình Vũ đang ăn mặc luộm thuộm ngồi trong một góc nhỏ mà ngây người. Không còn gì có thể khơi dậy hứng thú của người đàn ông kia, anh thường xuyên đến những nơi mà Hạ Linh từng đến rồi cứ im lặng ngồi như vậy, có khi ngồi đến tận khi quán đóng cửa, bị đuổi mới chịu về. Ban đầu Trịnh Hoài An biết lý do Hạ Linh rời đi thì rất căm thù Trần Đình Vũ, vậy mà ngày càng xót xa trước tình trạng của anh. Người đàn ông này thật sự đáng thương, cô bé không thể giận nổi nữa. Lý Khải chưa từng thấy qua một Trần Đình Vũ lôi thôi nhếch nhác đến thế, hắn tiến tới kéo tay Trần Đình Vũ, nói: “Cậu định tiếp tục như vậy đến bao giờ?” “...” Vẫn như mọi lần, Trần Đình Vũ không phản ứng. Lý Khải vung tay, đột nhiên tát vào mặt Trần Đình Vũ một cái rồi mắng: “Đồ thất bại, cậu nhìn lại bản thân xem có ra cái thể thống gì không? Hạ Linh đi rồi, cậu không biết tìm cô ấy à? Cậu ở đây đau khổ cho ai xem hả? Một ngày nào đó vô tình gặp cô ấy tяên đường, cô ấy sẽ nhận ra cậu sao?” Nửa bên mặt Trần Đình Vũ đau rát cũng không làm anh tỉnh táo hơn, nhưng khi nghe thấy hai chữ Hạ Linh, trong đôi mắt vô hồn của anh mới xuất hiện một chút ánh sáng. Lý Khải thấy có tác dụng thì mừng rỡ, vội vàng khuyên: “Tìm một ngày không thấy thì tìm mười ngày, mười ngày không được thì mười năm!” Đúng vậy, một ngày không được thì mười ngày, mười ngày không được thì mười năm! Trần Đình Vũ hơi nhúc nhích thân hình gầy gò muốn đứng lên, anh nói bằng chất giọng khàn đặc: “Tìm, tôi phải đi tìm cô ấy…” Sau khi nhìn thấy Hạ Linh, anh chắc chắn, nhất định sẽ nhận sai với cô. Cho dù cô muốn anh làm gì cũng được, anh sẽ nhận hết lỗi lầm này, chỉ cần cô tha thứ! ====================================================================== Mỗi lần nghĩ về chuyện cũ, hay chỉ đơn giản là ngồi ngắm vợ bên cạnh hai đứa con nhỏ, Trần Đình Vũ đều thấy tất cả giống như một giấc mộng. Hạ Linh đeo tạp dề đứng bên bếp chuẩn bị cơm hộp cho chồng và con, Trần Đình Vũ ở một bên giúp chúng kiểm tra cặp sách và những đồ dùng cần thiết. Hôm nay Chí Hiên và Ý Vy sẽ đến trường. Bọn nhỏ đã hơn ba tuổi rồi, cũng phải để chúng đến trường mẫu giáo, bắt đầu tiếp xúc nhiều hơn với thế giới bên ngoài. Vốn dĩ lúc này người căng thẳng phải là người làm mẹ như Hạ Linh, thế nhưng Trần Đình Vũ có vẻ còn bồn chồn hơn cả cô. Anh hướng dẫn hai đứa nhỏ tự múc cơm ăn, thỉnh thoảng lại dặn dò: “Chí Hiên nhất định phải chú ý tới em con, có biết chưa? Không để người khác ăn hiếp em, hiểu rồi chứ?” Chí Hiên vừa ăn vừa chăm chú nghe, gật gật đầu nhỏ. Qua