Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 248
TRUYỆN AUDIO

Chương 248 — Chương 248

170 chương đã có audio

một lát, Hạ Linh làm xong hai hộp cơm, bỏ vào trong ba lô của hai đứa rồi nói: “Xong rồi, hai đứa lấy áo khoác mặc vào đi nào.” “Dạ!” Cả hai đồng thanh hô lên, theo Trần Đình Vũ ra ngoài trước.
Thời điểm Trần Đình Vũ lái xe đưa con nhỏ tới trường, lòng bàn tay anh đã thấm mồ hôi, vẻ mặt nghiêm nghị kia chọc cho Hạ Linh bật cười: “Anh đi đánh trận à?” “Em không cảm thấy hồi hộp sao?” “Có chứ.” Nhưng chỉ một chút thôi, không nghiêm trọng như anh.
“Không được rồi, vừa nghĩ đến việc xa con là anh không chịu nổi...” Trần Đình Vũ làm vẻ mặt đau khổ.
“Chiều nay là gặp lại, không cần phải như thế đâu.” Khóe môi Hạ Linh co giật, đưa tay vỗ vai anh hai cái sau đó đẩy cửa xe bước ra.
Trần Đình Vũ cứ làm như chuẩn bị gả con gái về nhà chồng, dăm bảy năm không được gặp con vậy.
Trần Đình Vũ và Hạ Linh đưa con đến khá sớm, bởi vì lát nữa anh phải đi làm, Hạ Linh thì ghé cửa hàng.
Lúc cô giáo ra chào hỏi, Chí Hiên hình như cũng hiểu được lát nữa ba mẹ sẽ rời đi, vì vậy cứ đứng ôm chân Hạ Linh mãi.
Ý Vy thì thấy chỗ mới rất thú vị, chưa gì đã háo hức đòi vào xem thử.
Cô giáo nhìn khuôn mặt phấn nộn đáng yêu của bọn trẻ mà tim mềm nhũn, hận không thể ôm lên hôn mấy cái.
Gia đình này gen thật cực phẩm, đứa nào cũng xinh xắn, trắng trắng yêu yêu.
“Hai đứa đáng yêu quá đi mất, ôi, nào, hai con chào tạm biệt ba mẹ đi.” “Mẹ, mẹ sẽ bỏ Chí Hiên lại đây sao?” Chí Hiên bắt đầu làm nũng, ngước đôi mắt long lanh như cún con lên nhìn Hạ Linh.
Thật ra cảm xúc của Hạ Linh bây giờ cũng rất hỗn tạp, cô vừa muốn để con trai ngoan ngoãn theo cô giáo đi vào, vừa muốn ôm thằng bé về nhà tự mình chăm sóc.
Nhưng đây là giai đoạn quan trọng, rồi đứa trẻ nào cũng phải trải qua!
Hạ Linh ngồi xuống ôm lấy con trai, hôn lên gò má thằng bé một cái, nói: “Chí Hiên ngoan nhé, con ở đây cùng em, buổi chiều ba mẹ sẽ đến đón, được không?” Ở trước cổng bắt đầu xuất hiện không ít xe sang, cảnh ba mẹ cùng con nhỏ chia tay trong lưu luyến cứ lặp đi lặp lại, giáo viên nhìn mãi cũng tập thành thói quen.
Không lâu lắm, Chí Hiên và Ý Vy dắt tay nhau đi vào trong trước ánh mắt ươn ướt của Hạ Linh.
Cô có chút xúc động khi thấy bóng dáng bé nhỏ kia dần rời xa mình, vừa rồi còn mạnh mẽ trêu chồng, vậy mà nước mắt không tự chủ được sắp tràn mi.
Trần Đình Vũ đứng bên cạnh một tay ôm cô, một tay cầm điện thoại quay lại toàn cảnh.
Lúc Hạ Linh quay đầu sang mới phát hiện anh đang làm gì… “Anh còn tâm trạng quay phim sao?” “Quay lại cột mốc quan trọng trong đời của hai đứa nhỏ, phải quay chứ.
Con của chúng ta thật giỏi, không hề khóc.” Anh mỉm cười tự hào.
Bọn họ nào đâu biết rằng, giữa trưa hôm đó, sau khi Ý Vy đã chơi chán rồi thì liền đi tìm mẹ.
“Mẹ ơi, mẹ…” Ý Vy nước mắt giàn giụa nắm lấy tay anh trai.
“Anh ơi, hu hu, em muốn về nhà…” Chí Hiên thở dài như một ông cụ non, nhìn đám trẻ xung quanh không khác gì em mình, nhóc cảm thấy thân làm anh thì phải ra dáng.
Ba đã nói rồi, phải quan tâm săn sóc em gái của mình!
Bàn tay Chí Hiên vỗ vỗ lên tóc Ý Vy: “Đừng khóc nhè.” Khuôn mặt bầu bĩnh của thằng bé lúc ấy hết sức nghiêm túc: “Ba nói, buổi chiều, đón


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡