Chương 249
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 249 — Chương 249
chúng ta!” Mặc dù đã nỗ lực hết sức nhưng em gái vẫn khóc rất nhiều, cô giáo dỗ cũng không dỗ nổi, đến khi khóc mệt rồi thì con bé thiếp đi.
Thấy Chí Hiên cứ nằm bên cạnh nhìn chằm chằm em gái, cô giáo không nhịn được mà xuýt xoa.
Thằng bé mới nhỏ như vậy đã rất hiểu chuyện rồi!
“Nếu đứa trẻ nào cũng giống Chí Hiên, nơi này chắc chắn sẽ yên tĩnh hơn nhiều, ha ha…” Buổi chiều, Trần Đình Vũ và Hạ Linh đúng giờ đến đón hai đứa nhỏ.
Người đàn ông mặc tây trang tối màu đang cúi đầu nói chuyện điện thoại, người phụ nữ bên cạnh thì mỉm cười nhẹ nhàng nhìn về phía cổng, sau đó ngồi xuống dang tay ra.
Chí Hiên ôm một lúc hai cái ba lô, lạch bạch đi theo sau em gái ra ngoài, dáng vẻ kia thật sự rất đáng yêu.
Ý Vy lao vào lòng mẹ, líu ríu kể về một ngày của mình.
Về phần Chí Hiên thì đi tới bên chỗ Trần Đình Vũ, ngửa đầu nhìn rồi nói: “Ba ơi.” Trần Đình Vũ vội vàng ngắt điện thoại, cầm ba lô thay cho thằng bé, thấy khuôn mặt “con đã rất ngoan, con đã làm rất tốt, đang chờ khen thưởng” của con, anh bật cười.
Bàn tay to vươn ra xoa tóc con trai: “Con giỏi lắm.” Chí Hiên sung sướng đi về phía mẹ, cũng làm biểu cảm giống như vừa rồi, chờ mẹ xoa đầu khen mình.
Hạ Linh cảm thấy con trai của cô không khác gì một ông cụ non, không kìm được, đáng yêu chết mất!
Cô ôm lấy hai đứa, hôn chùn chụt lên gò má mềm của chúng, sau đó nói: “Cục cưng của mẹ siêu giỏi!” “Mẹ ơi, ngày mai cũng đến đây sao ạ?
Con không đi được không?” Ý Vy dùng giọng nói non nớt mang theo chút buồn rầu hỏi.
“Không vui sao?” Hạ Linh hỏi.
“Vui… nhưng con nhớ mẹ lắm.” Ý Vy rúc vào lòng Hạ Linh, bàn tay bé nhỏ ôm chặt cô.
Hạ Linh bị lời này làm cho cảm động muốn chết, cô hôn liên tiếp lên mặt con gái, không thể nói được một chữ nào.
Dù không muốn nhưng mà ngày mai có lẽ bọn họ lại phải diễn cảnh này nữa rồi, ít nhất cho đến khi Ý Vy làm quen được với việc đi học!
Thời gian trôi nhanh như chớp, Hạ Linh còn chưa kịp định hình lại thì đã qua mấy năm.
Chí Hiên dần dần trưởng thành, Ý Vy cũng trổ mã ngày càng xinh xắn đáng yêu.
Bọn nhỏ sở hữu gen trội từ cả cha lẫn mẹ nên đi đến đâu cũng thật nổi bật.
Ban đầu Trần Đình Vũ cảm thấy chuyện con mình được bạn bè yêu thích là việc tốt, nhưng sau đó mới nhận ra mối nguy ở khắp nơi, xung quanh đầy rẫy người dòm ngó con anh.
Vừa vào trung học, Chí Hiên và Ý Vy liền trở thành cặp sinh đôi vô cùng nổi tiếng.
Thời điểm Hạ Linh gọi điện thoại nói với anh có việc gấp, anh còn cho rằng cô muốn làm gì quan trọng lắm, vậy mà buổi tối trở về chỉ thấy cô ngồi cùng con gái, đưa đôi mắt khó xử nhìn anh.
“Sao vậy?” Hạ Linh không nói gì, cô từ tốn rút từ bên cạnh ra một bức thư màu hồng nhạt đính đầy trái tim và sticker đủ màu sắc lên bàn, sắc mặt Trần Đình Vũ tối sầm lại.
Cơ thể Ý Vy run rẩy, cô bé xấu hổ không nói nửa chữ, cố ngồi thẳng lưng ở bên cạnh mẹ mình.
“Cái gì đây?” “Là thư tình.” Hạ Linh nhấp môi.
“Thư tình?” Hai từ ấy triệt để khiến Trần Đình Vũ sững sờ, tính ra bây giờ Ý Vy mới mười bốn tuổi mà thôi!
Anh nhìn chằm chằm vào khuôn mặt sợ hãi của con bé rồi đi tới ngồi xuống đối diện, hít sâu một