Chương 250
TRUYỆN AUDIO
102 chương đã có audio
Chương 250 — Chương 250
hơi, đè xuống cảm giác tức giận của mình, anh hỏi: “Của con à?” Ý Vy nắm lấy góc váy, ánh mắt hoang mang, hết nhìn mẹ rồi lại nhìn ba mình: “Con, con nhận được từ một người bạn.” “Hôm nay em đang dọn phòng thì nhìn thấy dưới sàn nhà, chắc là con bé làm rơi.” Hạ Linh giải thích với chồng, cô chưa đọc nhưng có thể thấy từ việc chuẩn bị này, chắc chắn đó là thư tình rồi.
Bầu không khí giữa ba người dần trở nên ngột ngạt, Ý Vy không dám thở mạnh chút nào, kể cả khi đó chẳng phải lỗi của cô nhưng cầm thư tình về nhà còn bị mẹ phát hiện thì sai rồi.
Cô hé môi, đúng lúc ấy bên ngoài truyền tới tiếng lạch cạch.
Trần Chí Hiên mặc đồng phục thể thao màu xám bước vào, đầu tiên là cúi đầu chào hỏi, sau đó phát hiện em gái nháy nháy mắt với mình thì kinh ngạc một chút.
Tяên khuôn mặt anh tuấn hiện lên sự bất đắc dĩ, có vẻ em gái lại chọc giận ba mẹ rồi.
Từ lúc còn nhỏ đến giờ cô ngốc này cứ liên tục khiến cho họ lo lắng.
“Ba, mẹ, chuyện gì vậy ạ?” Thấy con trai vừa trở về từ bên ngoài, Hạ Linh gọi: “Con tới đây, ngồi xuống đi, chúng ta phải nói chuyện.” “Dạ?” Trần Chí Hiên không hiểu chuyện gì xảy ra nhưng cũng ngoan ngoãn cởi giày rồi thay dép bông vào, đi tới ngồi cạnh ba.
Vừa tháo ba lô ra, bên tai cậu liền truyền tới giọng nói trầm thấp đầy nghiêm nghị của ba: “Ba đã nói nhiều lần là khi ở trường phải đặc biệt chú ý tới em phải không?” “Vâng, con xin lỗi.
Hôm nay con có buổi sinh hoạt ngoài giờ nên về trễ, em ấy mới về trước.” Hạ Linh đưa tay đỡ trán: “Con bé bình thường cũng nhận được nhiều thư tình như vậy sao?” “Thư tình?” Hai mắt Trần Chí Hiên mở to ra, lập tức mất đi sự bình tĩnh đang có.
Cậu quay sang liếc em gái rồi quát: “Thằng nhóc nào?” Cả người Ý Vy co rúm lại, cô bé không ngờ anh trai còn phản ứng dữ dội hơn cả ba mẹ mình, ấp úng một lát mới đáp: “Là… Là bạn học…” “Tên gì?” Trần Chí Hiên đỏ bừng mắt, giống như chỉ cần em gái nói tên ra, cậu sẽ ngay lập tức xông ra ngoài, đi tìm cái thằng nhóc khốn kiếp kia tính sổ, sống chết một phen.
Gò má Ý Vy đỏ bừng lên, cổ họng nghẹn một lúc lâu mới bật ra mấy chữ: “Em… không nói được…” Hạ Linh trông thấy dáng vẻ của con gái liền bất an: “Ý Vy, con cũng thích cậu trai kia đúng không?” “Không, không đâu ạ…” Miệng chối đây đẩy, mắt thì đảo qua đảo lại né tránh, cả nhà đều biết đây là thói quen khi Ý Vy căng thẳng, con bé thật sự không có năng khiếu trong chuyện nói dối.
Trần Đình Vũ và Hạ Linh không biết phải làm sao, mắng con ư?
Chắc chắn sẽ làm tổn thương con bé, bọn họ cần ngồi lại tâm sự với con bé mới được.
Cả nhà làm ầm ĩ một lúc, Trần Ý Vy vẫn ngậm miệng không nói ra người viết bức thư kia, mà có mở ra đọc thì cũng chẳng biết ai gửi, cuối thư chỉ có một ký hiệu rất kỳ lạ, không ghi tên.
Buổi tối hôm đó Trần Đình Vũ và Trần Chí Hiên nằm vắt tay lên trán, hai cha con giống nhau như đúc, đều đang nghĩ làm sao tìm ra tên kia mà tẩn cho một trận.
Hạ Linh qua phòng con gái ngủ cùng cô bé, chỉ dặn dò: “Ý Vy, con thích cậu bạn đó đúng không?” “Dạ… con…” “Mẹ sẽ không làm gì người ta đâu, chỉ là muốn chia sẻ với con thôi.
Con là cô bé ngoan, là cục cưng