Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 251
TRUYỆN AUDIO

Chương 251 — Chương 251

279 chương đã có audio

hiểu chuyện của mẹ mà.” Mấy lời này khiến Ý Vy thấy áy náy vô cùng, cô bé ngồi tяên giường nắm tay mẹ, khẽ cúi đầu.
“Con sẽ không yêu sớm, mẹ yên tâm đi ạ.” Dù nhận được thư tình, dù cũng thích cậu ấy nhưng Ý Vy tuyệt đối không làm bừa đâu.
Cô bé vẫn nhớ rõ lời mẹ dặn, chỉ là không khống chế được những rung động trong lòng khi đối mặt với người ta.
Hạ Linh xoa xoa tóc con gái, tầm này tuổi thì có thích một người cũng không trách được.
“Cậu ấy là người thế nào?
Con kể mẹ nghe được không?” “Dạ!” Ý Vy vui mừng vì không bị mắng, sau đó nở nụ cười ngây ngô: “Cậu ấy rất tốt với con…” Càng nói càng hăng say, lúc nhắc đến người ta, đôi mắt to tròn long lanh như có ánh sao bên trong vậy.
Lúc này, Trần Chí Hiên đứng ngoài cửa, tay cầm cốc nước hoa quả đang uống dở, âm thầm thề ngày mai sẽ đi tìm cái tên “đeo kính cận nhưng vẫn rất đẹp trai, vừa học giỏi vừa ga lăng, bằng tuổi” mà em gái nói.
Trưa hôm sau, Trần Chí Hiên nhân lúc giờ nghỉ giải lao đi ra ngoài, lượn một vòng từ lớp A1 đến A6 để tìm người.
Đêm qua vì phấn khích nên em gái kể rất nhiều, đặc điểm của tên đó cũng khá mơ hồ, đeo kính gọng tròn thì nhiều, nhưng mà phải đẹp trai?
Túm lại, khó tìm hơn cậu nghĩ.
“Mau nhìn, là cậu ấy đó, là Chí Hiên kìa!” “Đẹp trai thật, không biết cậu ấy có bạn gái chưa nữa.” “Chưa đâu, bạn thân cậu ấy cũng đang độc thân.
Tôi thì xác định không thể yêu được người như vậy nên cũng mong trước khi tụi mình tốt nghiệp thì hai người ấy độc thân hoài!” Trường bọn họ tập trung không ít trai xinh gái đẹp, thế nhưng người nổi tiếng nhất chỉ có Chí Hiên cùng cậu bạn thân Tiêu Minh của lớp A1, phía nữ thì là Ý Vy.
Ba người này thường xuyên đi cùng nhau, hôm nay không hiểu sao chỉ có mình Chí Hiên lượn lờ sang chỗ họ.
Trần Chí Hiên rất bực bội nhưng mặt ngoài thì trông không khác bình thường là mấy, lạnh nhạt kiểm tra không sót một chỗ nào, sau đó trở về lớp học.
Không thấy ai khả nghi cả!
Chết tiệt!
Thấy Trần Chí Hiên có chút hậm hực, Tiêu Minh nhếch mày hỏi: “Sao thế?
Nghe nói ban nãy cậu chạy loanh quanh tìm gì đó hả?” “Tôi đang tìm người.” Trần Chí Hiên tựa lưng vào ghế ngồi, hơi ngửa đầu nhìn bạn mình.
“Có một tên khốn nào đó đang nhắm vào em gái tôi.” “Hửm?
Tên nào to gan vậy?” Tiêu Minh nhíu mày, đưa tay đẩy kính.
Trong lòng Trần Chí Hiên bỗng nhảy lên, cậu ngồi thẳng người, nhìn chằm chằm vào Tiêu Minh.
Đẹp trai, da trắng, dáng cao, đeo kính… Không, chắc là không phải đâu, vừa rồi biểu cảm của Tiêu Minh là kinh ngạc mà.
Tâm trạng của Trần Chí Hiên không khá lên chút nào, cả nửa ngày hôm đó, cứ cách một lúc thì cậu lại nghĩ tới chuyện em gái đang âm thầm tán tỉnh với người khác.
Xoa xoa cái đầu đau nhức, Trần Chí Hiên liếc mắt về phía em gái ở bàn bên phải cách chỗ cậu không xa.
Cô bé ngốc ấy luôn kín tiếng và cẩn thận, muốn tìm ra kẻ viết thư tình bằng việc quan sát hành động của em ấy là điều bất khả thi.
Buổi chiều, Trần Chí Hiên bị giáo viên gọi lại hỏi thăm một chút chuyện riêng, đến khi cậu ra đến cổng trường thì bỗng nhiên nhìn thấy em gái đứng cùng Tiêu Minh.
Thiếu niên đeo kính gọng tròn khẽ cười, ánh mắt dịu dàng nhìn thiếu nữ bên cạnh, hai người nói gì đó rất vui, chụm đầu vào nhau, tay… nắm


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡