Đăng Nhập Đăng Ký
Đăng nhập Đăng ký
Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 253
TRUYỆN AUDIO

Chương 253 — Chương 253

103 chương đã có audio

mắt nhìn, Lý Khải đã chờ sẵn, lúc xe vừa dừng lại liền đưa tay mở cửa xe giúp họ.
Hạ Linh mặc váy dài bước xuống đầu tiên, tiếp theo mới ôm hai đứa nhỏ tяên xe xuống.
Trắng trắng tròn tròn, bé bé xinh xinh, không khác gì hai cục bột nhỏ.
Gần nhất Trần Đình Vũ vừa kết thúc một dự án quan trọng nên thưởng cho mọi người trong công ty một chuyến du lịch, tiện thể dẫn cả gia đình theo.
Anh hỏi Lý Khải: “Chuẩn bị xong hết chưa?” “Rồi, mọi người đã đến gần đủ, có thể xuất phát ngay bây giờ.” Lý Khải gật đầu, sau đó đau khổ nói: “Vốn dĩ tôi cũng muốn đưa Hoài An theo nhưng em ấy từ chối vì có việc riêng mất rồi.” “Cậu đi cùng tôi không vui sao?” Trần Đình Vũ cười trêu.
Nhìn thấy Hạ Linh đứng bên cạnh cùng hai đứa nhỏ, trái tim Lý Khải đau đớn, hắn tức giận phun ra mấy chữ: “Tôi đi với cậu ngoài ăn cơm chó ra thì được gì hả?
Tốt nhất đừng show ân ái trước mặt tôi đấy!” Qua chừng hai mươi phút, mọi người tụ tập đông đủ, bắt đầu xuất phát đến vịnh biển ở thành phố A.
Tяên xe, nhân viên công ty không ngừng bàn tán về gia đình của sếp, mặc dù chỉ nhìn từ xa thôi nhưng họ đã thấy rung động thật sâu.
Trai tài gái sắc, hai đứa con nhỏ đáng yêu, tổ hợp như vậy cứ như trong cổ tích.
Lý Khải ngồi chung xe với những nhân viên này, chịu trách nhiệm giao lưu với mọi người, kết quả không ngừng nghe bọn họ hâm mộ tình yêu của Trần Đình Vũ, so với trực tiếp ăn cơm chó từ bạn tốt còn đau tim hơn!
Bờ biển cát trắng xinh đẹp, nước biển trong xanh, ánh nắng ấm áp chiếu xuống làm cho người ta cảm thấy thật dễ chịu.
Trần Đình Vũ mặc quần bơi cùng con trai ngồi xây lâu đài cát, Ý Vy ở bên cạnh dùng xô nhỏ không ngừng đào tới đào lui tìm vỏ sò.
Cách đó vài mét, Hạ Linh đang ngồi dưới dù che nắng, cùng Lý Khải nói chuyện phiếm.
Gió thổi qua kéo theo một chút mùi mằn mặn, Hạ Linh nhìn chăm chú vào hai đứa trẻ, chỉ thấy Trần Đình Vũ trút bỏ dáng vẻ tổng tài bá đạo thường ngày mà trở thành một người cha mẫu mực, ở bên bờ cát vui chơi với con.
Lý Khải khui một lon bia, uống hai hớp rồi cảm thán: “Tôi không ngờ là hai người sẽ quay lại với nhau nhanh như vậy đấy.
Lúc cô rời đi, Trần Đình Vũ tàn tạ không ra hình người, bây giờ trông cậu ta tràn đầy sức sống, như sắp bay lên trời ấy.” Hai mắt Hạ Linh khẽ chớp, giọng cô nhẹ nhàng vang lên: “Anh nói rõ hơn chút được không?
Lúc tôi đi, anh ấy tàn tạ lắm à?” “Cô cũng biết cậu ấy bị bệnh về dạ dày mà.
Sau khi biết cô trốn mất, cậu ta giận đến nỗi liên tục ho ra máu rồi ngất xỉu, nằm viện cả tuần mới tỉnh.
Nếu tôi không ở đó, có khi cậu ta chết mất rồi.
Mà việc đầu tiên cậu ta làm khi mở mắt ra là gì cô biết không?” “Ừ?” “Cậu ta lập tức hỏi tôi đã tìm được cô chưa.” Lý Khải nheo mắt lại, ký ức mấy năm trước cũng không còn rõ ràng nữa, nhưng hắn vẫn nhớ cảnh tượng Trần Đình Vũ bất chấp tất cả muốn đi tìm Hạ Linh kia.
“May mà cô đã tha thứ cho Đình Vũ, tìm không được cô, cậu ta suýt chút nữa không vực dậy được…” Lý Khải chậm rãi kể cho Hạ Linh nghe về những ngày mà Trần Đình Vũ đau khổ nhất, hắn nói một cách rất đơn giản, thật lòng, không thêm thắt nửa chữ.
Trước mắt Hạ Linh dần dần hiện


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡