Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 254
TRUYỆN AUDIO

Chương 254 — Chương 254

279 chương đã có audio

ra hình ảnh Trần Đình Vũ ngồi trong góc phòng uống say bí tỉ, không ngừng gọi tên cô, trái tim cô bỗng nhiên co rút mạnh.
Lý Khải nói: “Tôi từng thấy cậu ta khóc vài lần nhưng từ nhỏ đến lớn, cậu ta khóc nhiều nhất là lúc cô rời đi đấy.” Đàn ông rất ít khi rơi lệ, khoảnh khắc nước mắt rơi xuống cũng là lúc họ yếu đuối nhất.
Lý Khải nói khô cả cổ, nốc một hơi hết cả lon bia tяên tay.
Hạ Linh mím chặt môi nhìn người đàn ông đang chơi đuổi bắt với hai đứa nhỏ bên bờ biển, không biết nên nói cái gì.
Là vậy sao?
Vì không có cô nên cuộc sống của anh khi đó đã trở nên thật vô nghĩa, thật chán chường.
Trần Đình Vũ chưa từng than vãn với Hạ Linh về những áp lực mà anh phải chịu trong suốt khoảng thời gian ấy, cũng không cho cô biết chuyện anh tự dằn vặt bản thân đến nỗi sụt cân, bệnh nặng suýt chết.
“Cảm ơn anh, Lý Khải.” Hạ Linh mỉm cười rồi đứng lên đi về phía trước.
Lý Khải lẳng lặng nhìn cô, sau đó gãi đầu nói: “Chà, lẽ ra nên kể cho cô ấy nghe sớm hơn nhỉ?” Trần Đình Vũ đang quan sát hai đứa trẻ, không biết vợ đã đến bên cạnh từ khi nào.
Hạ Linh tới gần rồi bỗng nhiên ôm lấy thắt lưng của anh từ phía sau, dùng sức ôm thật chặt.
Trần Đình Vũ hơi giật mình: “Sao vậy?” “Không có gì, chỉ muốn ôm anh một lát.” Hơi ấm truyền tới từ sau lưng khiến Trần Đình Vũ hơi mất tự nhiên, anh giữ nguyên tư thế một lúc rồi xoay người lại, nâng mặt của Hạ Linh lên.
Hai mắt cô ươn ướt giống như sắp khóc đến nơi, anh lo lắng hỏi: “Chuyện gì xảy ra?
Ai chọc em khóc thế này?” “Đình Vũ.” Hạ Linh khẽ gọi.
Trần Đình Vũ xoa xoa tóc cô rồi lại vuốt ve lưng cô: “Ừm, anh đây, ngoan nào.
Sao vậy?
Hay là khó chịu ở đâu?” Trần Đình Vũ an ủi một hồi lâu mới khiến cho Hạ Linh bình tĩnh lại được, đã từng này tuổi rồi nhưng cô vẫn rất dễ xúc động.
Chỉ cần nghĩ đến chuyện Trần Đình Vũ vì cô mà trải qua những ngày tháng tồi tệ, cô liền đau lòng.
Hạ Linh ôm lấy Trần Đình Vũ, dụi đầu vào ngực anh.
Ngửi thấy mùi hương thơm ngát sạch sẽ quen thuộc, cô nói: “Đình Vũ, em yêu anh.” Ba chữ này khiến Trần Đình Vũ sững sờ, anh không hiểu có chuyện gì xảy ra khiến cô thế này!
“Anh cũng yêu em.” Người đàn ông nhẹ nhàng vuốt tóc cô.
“Nói anh nghe xem, có phải tên Lý Khải chọc em không?” “Không có.” Hạ Linh lắc đầu.
“Em chỉ muốn nói cho anh biết em yêu anh thôi.” Trần Đình Vũ dùng sức ôm chặt lấy cô, hôn lên trán cô liên tiếp mấy cái rồi nói: “Ừ, được rồi, vợ yêu vui lên nào, lát nữa anh sẽ đưa em và con đi ăn đồ ngon nhé?” Chí Hiên và Ý Vy đang xây lâu đài cát ở bên cạnh nghe thấy tới thức ăn liền ngẩng đầu lên, giơ tay hô: “Con muốn ăn kem!” “Con muốn ăn kem!” Nhân viên công ty tụ tập chơi bóng chuyền cách đó không xa, thấy cảnh này đều xuýt xoa.
“Tình cảm của ông bà chủ tốt quá nhỉ?” “Tôi rất hâm mộ đấy, cách đây không lâu là sinh nhật của bà chủ, tôi thấy sếp mua một bó hoa hồng chín mươi chín đóa để tặng!
Tôi chỉ cần một đóa hoa là đủ rồi…” Trần Đình Vũ đưa cả vợ con đi mua kem ăn, vừa mới quay đầu liền trông thấy Lý Khải mặt mày âm trầm: “Của tôi đâu?” “...” Trần Đình Vũ.
“Tôi là bạn tốt của cậu mà, thật không công bằng!” Ý Vy thấy Lý Khải


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡