Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 264
TRUYỆN AUDIO

Chương 264 — Chương 264

279 chương đã có audio

em… một quãng thời gian bình yên.” Cô ngẩng đầu.
“Anh nói gì cơ?” “Những năm tháng mệt mỏi nhất, scandal, áp lực, dèm pha… anh đã định buông bỏ.
Nhưng rồi đọc tin nhắn của em, đọc những lời em gửi, tự nhiên lại thấy nhẹ hơn.
Anh chưa từng nói, nhưng mỗi lần thấy cái tên ‘Thỏ Con Nhút Nhát’ hiện lên, anh đều vô thức mỉm cười.” Cô im lặng.
Giọt nước mắt khẽ rơi xuống bàn tay.
Tần Phong khẽ nghiêng người, giọng trầm và ấm: “Đừng khóc.
Anh không biết mình đã làm gì để xứng đáng được em yêu thương như thế.” Cô vội lau nước mắt, cười nhẹ: “Em chỉ… yêu anh thôi.
Không có lý do gì cả.
Vẫn như năm tháng đi học, ầm thầm yêu anh.” Anh khẽ gật đầu, cười mà trong lòng lại thấy nghẹn.
Có lẽ, thứ chân thành nhất tяên đời này, chính là tình cảm không đòi hỏi hồi đáp.
Sau bữa ăn, hai người cùng ra ngoài.
Mưa vẫn chưa tạnh hẳn, gió đêm mang hơi lạnh đầu xuân.
Tần Phong mở ô, nghiêng về phía cô.
Giai Kỳ đi bên cạnh, bước chậm, hơi nghiêng vai để tránh ướt cho anh.
Ánh đèn vàng tяên vỉa hè trải xuống, phản chiếu đôi bóng song song.
“Anh vẫn ở căn hộ cũ sao?” Cô hỏi khẽ.
“Ừ.
Anh không quen thay đổi.
Với lại, ở đó có góc nhỏ nhìn ra sông, ban đêm đẹp lắm.” “Em vẫn nhớ hồi học, anh luôn ngồi ở cửa sổ, nhìn ra ngoài thay vì nghe giảng.” Anh bật cười.
“Hóa ra em để ý anh nhiều vậy à?” Cô cắn môi, khẽ đáp: “Không nhiều, chỉ là… em nhớ hết.” Gió lùa qua, vài giọt mưa rơi trúng vai áo anh.
Tần Phong đưa ô sát hơn, giọng anh trầm mà nhẹ: “Anh không ngờ em luôn nhớ những chuyện ngày xưa đấy..” “Vì đó là khoảng thời gian đẹp nhất mà.” Cả hai im lặng một lúc lâu.
Tiếng giày va nhẹ xuống nền gạch, hòa cùng tiếng mưa rơi lộp độp.
Tần Phong nhìn cô, nói khẽ: “Anh từng nghĩ, đời mình có lẽ không còn gặp lại điều gì khiến tim mình rung động nữa.
Nhưng… hôm nay, có lẽ anh đã sai.” Cô ngẩng lên, đôi mắt mở to, tim đập loạn nhịp.
“Anh… nói gì vậy?” Anh không trả lời ngay.
Chỉ mỉm cười, ánh mắt sâu thẳm mà dịu dàng: “Cảm ơn em, vì tất cả.
Cảm ơn em vì đã luôn yêu anh, luôn âm thầm ủng hộ anh suốt bao năm qua.” Cô đứng sững, tim như ngừng lại một nhịp.
Lời nói ấy vừa như thổ lộ, vừa như lời tri ân.
“Anh xin lỗi vì đã bỏ lỡ một người con gái như em.
Có thể anh chưa hiểu nhiều về em nhưng hãy cho anh một cơ hội.” Một cơn gió thổi qua, mưa ngừng rơi.
Giữa phố nhỏ yên tĩnh, chỉ còn hai người đứng nhìn nhau.
“Giai Kỳ… Lần này, hãy để anh tìm hiểu về em nhé.” Giọng Tần Phong rất nghiêm túc, anh không muốn bỏ lỡ một người con gái như cô.
Giai Kỳ lúng túng, không ngờ bạch nguyệt quang của mình lại trực tiếp như vậy, mặt cô đỏ bừng, đầu óc hiện tại như tяên mây, không biết đáp lại như thế nào.
“Em… Em…” Anh chỉ mỉm cười, xoa đầu cô.
“Không cần vội, lần này để anh chủ động yêu em.” … Khi về tới nhà, Tần Phong ngồi thật lâu trong xe.
Mùi hương của mưa, của hoa, và của cô còn vương lại.
Anh nhìn tấm ảnh chụp vội lúc nãy, Giai Kỳ cầm bó tulip trắng, nụ cười khẽ, đôi mắt cong cong, đơn giản mà khiến lòng anh rung lên.
Trước đây, anh từng nghĩ hạnh phúc là thứ xa xỉ.
Nhưng giờ, chỉ cần một người lặng lẽ bên cạnh, thế là đủ.
Anh mở điện thoại, nhắn tin: [Em về đến nơi chưa?] Vài phút sau, màn hình sáng lên.
[Rồi ạ.
Cảm ơn


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡