Hot Full Yêu Thích
⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡
Chương 265
TRUYỆN AUDIO

Chương 265 — Chương 265

163 chương đã có audio

anh vì buổi tối hôm nay.] Tần Phong nhìn dòng chữ ấy thật lâu, rồi đáp: [Anh mới phải cảm ơn em.] Anh gác tay lên vô-lăng, tựa đầu ra ghế.
Ngoài kia, thành phố lấp lánh ánh đèn.
Trong lòng anh, thứ ánh sáng nhỏ bé ấy thật ấm áp, dịu dàng đang dẫn xuất hiện.
Có lẽ anh bắt đầu yêu rồi.
Sau buổi tiệc tất niên hôm ấy, Tần Phong vẫn không quên nụ cười rụt rè của cô dưới tán ô.
Cơn mưa đầu xuân tan rồi, nhưng cảm giác ấm áp trong lòng anh thì vẫn còn.
Những ngày sau, anh và Giai Kỳ bắt đầu trò chuyện thường xuyên hơn.
Ban đầu chỉ là những tin nhắn đơn giản hỏi thăm, kể qua vài chuyện trong ngày nhưng càng nói, khoảng cách giữa hai người dường như càng ngắn lại.
Khung chat của nickname [Thỏ Con Nhút Nhát] sáng lên.
[Anh đã ăn gì chưa?
Dù lịch trình đóng phim dày đặc thì cũng đừng bỏ ăn nhé.] [Em yên tâm, anh ăn rồi.
Còn em?
Lại làm việc đến khuya à?] [Ừ, em đang chỉnh bản thiết kế, sắp nộp cho khách hàng.] Những dòng tin ấy, ngắn ngủi thôi, nhưng lại khiến lòng anh dịu đi sau một ngày dài quay phim mệt mỏi.
Chẳng biết từ khi nào, anh bắt đầu chờ tin nhắn của cô mỗi tối.
Buổi chiều hôm ấy, khi đoàn phim tạm nghỉ, Tần Phong ngồi bên bậc thềm phim trường, đọc lại tin nhắn Giai Kỳ gửi: [Nếu mệt quá thì nhắm mắt một chút, đừng cố.
Ánh sáng tяên gương mặt anh đẹp nhất khi anh cười, đừng để nó tắt đi nhé.] Anh khẽ cười.
Lời nói nhẹ như gió, nhưng lại có sức an ủi lạ lùng.
Mấy năm qua, có hàng ngàn fan gửi lời chúc, hàng vạn bình luận gọi tên anh — nhưng chỉ khi đọc tin nhắn của cô, anh mới thấy tim mình thật sự ấm.
Một tuần sau, họ gặp lại.
Không hẹn trước, chỉ là Giai Kỳ nhắn rằng cô đang gần khu phim trường, tiện đường muốn mang cho anh ít bánh ngọt.
Buổi chiều hôm đó, trời nhiều mây.
Tần Phong vẫn mặc trang phục trong phim, áo sơ mi trắng, quần tây đen, dáng vẻ mệt nhưng ánh mắt lại sáng lên khi thấy cô.
“Em tự tay làm à?” – anh hỏi, khi cô đưa hộp bánh nhỏ được buộc nơ gọn gàng.
“Không ạ, tiệm em thích ở phố Trần Khánh Dư.
Nhưng em nhớ anh từng nói thích vị dâu, nên…” Anh nhận lấy hộp bánh, ánh mắt dịu hẳn: “Em nhớ cả chuyện nhỏ như thế sao?” “Em nhớ nhiều lắm.” – Cô khẽ cười.
“Từ chuyện anh không thích ăn hành, cho đến việc anh luôn ngồi góc trái khi đọc kịch bản.” Anh sững lại vài giây.
Cô nói như thể từng ngày từng giờ đều dõi theo anh — mà thật ra, đúng là như vậy.
Anh hỏi, giọng khàn đi một chút: “Vậy… em có bao giờ mệt không?” “Vì điều gì ạ?” “Vì yêu một người quá lâu, mà chẳng bao giờ biết mình có được đáp lại không.” Cô khẽ cúi đầu, ngón tay mân mê dây nơ tяên hộp bánh.
“Mệt thì cũng từng mệt rồi.
Nhưng em chưa bao giờ thấy hối hận.” Một cơn gió nhẹ thổi qua, mái tóc cô khẽ rối.
Tần Phong nhìn cô thật lâu — lần đầu tiên, anh thấy trong mắt mình phản chiếu dáng hình một người con gái.
Từ hôm đó, họ gặp nhau thường xuyên hơn.
Có khi là buổi trưa ở quán cà phê gần phim trường, có khi là chiều muộn khi cô tan làm, anh lái xe đến đón.
Giai Kỳ dần cởi mở hơn.
Cô kể anh nghe chuyện thời còn học ở Paris — những ngày lạnh, chỉ có một mình trong căn phòng trọ nhỏ, tiếng mưa gõ tяên cửa sổ và nỗi nhớ nhà len vào từng đêm.
“Lúc đó, em chỉ có mạng xã hội để xem tin


⬅ Trước
Đang tải danh sách chương...
Tiếp ➡