nay còn quay cảnh chiều nữa.” Anh gật đầu, uống vài ngụm, ánh mắt vô thức lướt qua cánh cổng phim trường. Dưới hàng cây rợp bóng, có một dáng người đang tiến vào. Cô gái mặc áo len trắng, khoác ngoài chiếc trench coat mỏng màu be, tóc buộc thấp, tay ôm bó hoa tulip trắng. Ánh nắng chiếu qua tán lá, phản chiếu lên khuôn mặt cô. Làn da mịn màng, ánh mắt trong trẻo, và nụ cười nhẹ nhàng đến mức khiến anh ngẩn ra vài giây. Giai Kỳ. Cô tiến lại gần, giọng nhẹ như hơi thở: “Em xin lỗi vì đến đột ngột. Em có mang ít bánh và cà phê, sợ anh chưa ăn sáng.” Tần Phong thoáng ngạc nhiên, ánh nhìn trở nên dịu hơn. “Em đến từ sáng sao?” “Dạ, em xem lịch quay của đoàn, biết anh ở Lâm Xuyên, nên tiện đường ghé qua.” Anh khẽ nhíu mày. “Đường từ trung tâm ra đây xa lắm.” “Không sao đâu.” Cô cười, nụ cười dịu dàng. “Coi như em tới xem anh làm việc. Dù sao… cũng là lần đầu thấy anh tяên phim trường thật.” Câu nói đó khiến anh bất giác bật cười. Anh nhận hộp bánh, rồi khẽ chỉ vào ghế bên cạnh: “Ngồi đi, nghỉ chút đã.” Cô gật đầu, đặt bó hoa tulip trắng lên bàn, cẩn thận mở hộp bánh. Mùi cà phê hòa cùng mùi bánh bơ nhẹ, bay lơ đãng trong không khí. Anh nhìn bó hoa, khẽ hỏi: “Em biết anh không thích nhận hoa mà vẫn mang?” Cô cúi xuống, giọng nhỏ: “Em nhớ có lần anh từng nói, nếu có ai tặng hoa, anh thích tulip trắng. Nên em nghĩ… có lẽ anh vẫn thích.” Ánh mắt anh khựng lại. Đúng là anh từng nói như thế, nhưng là trong một buổi phỏng vấn nhỏ nhiều năm trước, khi chưa nổi tiếng. Không ngờ cô lại nhớ. “Em nhớ kỹ thật.” Cô mỉm cười: “Em chỉ nhớ những gì liên quan đến anh thôi.” Một khoảng lặng khẽ rơi giữa hai người. Chỉ có tiếng gió xào xạc qua hàng cây, và mùi tulip trắng tỏa nhẹ quanh bàn. Buổi trưa, đoàn nghỉ ăn. Giai Kỳ vẫn ngồi im tại góc nhỏ, không dám làm phiền. Tần Phong nhìn thấy, bước lại, khẽ kéo ghế ngồi đối diện. “Cơm đoàn không ngon lắm, ăn bánh em mang chắc vẫn hơn.” Cô bật cười: “Anh đang khen khéo chính mình đó à?” “Không. Là đang khen người chọn bánh.” Câu nói nhẹ nhưng khiến tim cô khẽ run. Cô cắn môi, cúi đầu tránh ánh mắt anh, nhưng không giấu được nét đỏ nơi gò má. Chiều, anh có cảnh quay tình cảm. Giai Kỳ ngồi ở xa, nhìn anh ôm bạn diễn, giọng nói trầm ấm vang lên giữa khung cảnh giả lập: “Anh chỉ cần em thôi.” Câu thoại đơn giản, nhưng khi nhìn thấy anh trong vai một người đang yêu, lòng cô chợt dậy sóng. Cô biết anh đang diễn, biết đó là công việc của anh, nhưng vẫn thấy nghẹn. Tim đau một cách ngớ ngẩn. Khi cảnh quay kết thúc, tiếng đạo diễn vang lên: “Cắt! Xuất sắc, anh Phong!” Mọi người vỗ tay, nhưng Tần Phong lại vô thức tìm kiếm một ánh mắt duy nhất giữa đám đông. Và khi bắt gặp ánh nhìn của Giai Kỳ, anh chợt thấy cả thế giới dừng lại. Cô quay mặt đi, giả vờ bận rộn. Anh khẽ mỉm cười, bước chậm đến. Cô đang ngồi tяên ghế đá gần hồ nước, ngón tay khẽ vân vê cánh hoa rơi. Bầu trời chiều dần ngả màu cam nhạt, gió từ mặt hồ mang theo hơi nước mát lạnh. “Ngồi một mình buồn không?” Anh hỏi, giọng trầm. Cô khẽ lắc đầu. “Em quen rồi.” “Quen với việc một mình?” “Ừ.” Cô mỉm cười, ánh mắt hơi xa xăm. “Từ khi du học, em cũng hay ngồi như vậy, nhìn người khác bận rộn, rồi lại thấy bình yên.” Anh ngồi xuống cạnh, khoảng cách vừa đủ gần để nghe rõ hơi