Chương 268
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 268 — Chương 268
thở của nhau.
“Lúc nãy em xem anh diễn, có thấy chỗ nào chưa ổn không?” “Ổn lắm.
Nhưng mà…” “Nhưng sao?” “Em thấy ghen.” Tần Phong thoáng sững.
Giai Kỳ nhận ra mình lỡ lời, vội quay đi: “Ý em là… thấy kỳ thôi, dù biết chỉ là diễn mà…” Anh bật cười khẽ, ánh mắt dịu dàng.
“Anh cũng thấy kỳ.
Vì trong lúc quay, anh không hiểu sao lại nghĩ đến em.” Cô quay lại, đôi mắt mở to.
“Thật sao?” “Thật.” Anh dựa lưng vào ghế, giọng khàn khàn.
“Lúc ấy, anh chỉ muốn người trong khung hình là em.
Có lẽ… anh sẽ diễn thật hơn nhiều.” Cô im lặng, không biết nói gì, chỉ nghe tim mình đập nhanh đến mức sợ anh nghe thấy.
Một cơn gió nhẹ thổi qua, cánh hoa tulip rơi xuống, lăn qua đầu gối cô.
Anh khẽ cúi, nhặt lên, đặt lại vào lòng bàn tay cô.
“Đẹp đấy.” Anh nói.
Cô nhìn cánh hoa trắng muốt, khẽ đáp: “Nhưng nó sẽ tàn sớm.” “Không sao.” Anh nhìn cô, giọng thấp.
“Nếu được ngắm khi nó còn đẹp, là đủ rồi.” Lời anh nhẹ, nhưng từng chữ rơi vào lòng cô như những giọt nước ấm.
Trời sẩm tối, đoàn phim tan dần.
Tần Phong đưa Giai Kỳ ra bãi xe.
Cô đi chậm, đôi giày cao gót khẽ gõ nhịp tяên nền gạch ẩm.
Không khí trong lành sau cơn mưa khiến cả hai lặng im một lúc.
“Anh ở Lâm Xuyên lâu không?” Cô hỏi.
“Thêm hai tuần nữa.
Sau đó trở về Dụ Thành, có thể sẽ bận với lịch quảng bá phim.” “Em hiểu.” Cô khẽ gật đầu, giọng nhỏ.
“Anh luôn bận rộn như vậy, chắc chẳng có thời gian cho riêng mình.” “Có chứ.” Anh cười nhẹ.
“Nếu người đó đáng để dành thời gian.” Cô dừng lại, khẽ quay sang.
“Anh đang nói em sao?” Tần Phong không trả lời, chỉ nhìn cô.
Ánh đèn xe hắt lên khuôn mặt cô, viền sáng quanh đôi mắt trong veo.
Anh bỗng đưa tay, khẽ gạt một lọn tóc vướng tяên má cô.
“Anh muốn biết thêm về em.” Cô cười nhẹ.
“Em có gì đâu để biết.” “Có chứ.
Một người từng lặng lẽ yêu anh suốt bao năm, từng đứng trong đám đông nhìn anh cười, từng viết hàng trăm tin nhắn động viên anh, nhưng không để lộ tên thật… Em nghĩ anh không muốn biết sao?” Giai Kỳ cúi đầu, giọng nhỏ như gió.
“Em sợ, nếu anh biết hết rồi, sẽ thấy em ngốc.” “Không đâu.” Anh khẽ nói.
“Anh chỉ thấy mình may mắn.” Một khoảng im lặng ngắn.
Rồi anh mỉm cười, chậm rãi nói thêm: “Nếu được, từ giờ em đừng chỉ đứng phía sau nữa.
Hãy để anh được bước đến gần em.” Giai Kỳ sững người.
Câu nói ấy khiến cô gần như không thể đáp lại ngay.
Gió thổi qua, mang theo mùi tulip trắng từ bó hoa cô đang ôm.
Cô chỉ khẽ gật đầu, nụ cười nhỏ nơi khóe môi.
“Vâng.” Tối đó, Tần Phong về đến căn hộ ở khu Vân Giang.
Anh mở cửa, căn phòng vẫn yên tĩnh như mọi khi, nhưng trong không khí lại vương mùi hương hoa dịu ngọt.
Tяên bàn, anh đặt bó tulip trắng xuống, nhìn thật lâu.
Cánh hoa rung nhẹ dưới làn gió mỏng từ cửa sổ, trắng đến mức gần như phát sáng dưới ánh đèn vàng.
Anh ngồi xuống, mở điện thoại.
Trong hộp thư cũ, hàng trăm tin nhắn của “Thỏ Con Nhút Nhát” vẫn còn nguyên.
Lần đầu tiên anh đọc lại, từng chữ khiến lòng anh mềm đi.
[Đừng bỏ cuộc nhé, anh làm rất tốt rồi.] [Em tin anh.] [Chỉ cần anh còn đứng tяên sân khấu, em sẽ vẫn ở đây.] Tần Phong khẽ mỉm cười.
Giờ thì anh biết, người đứng sau những dòng chữ ấy là ai.
Anh mở khung chat mới, gõ vài chữ: “Anh về đến nơi rồi.
Cảm ơn em, vì hôm nay.” Một lúc sau, điện thoại rung.
[Em cũng cảm ơn