Chương 269
TRUYỆN AUDIO
103 chương đã có audio
Chương 269 — Chương 269
anh, vì đã không đuổi em đi.] Anh khẽ cười, mắt hơi cong.
Không biết từ bao giờ, chỉ cần một tin nhắn của cô cũng đủ khiến lòng anh nhẹ nhõm.
Ngoài kia, Dụ Thành lên đèn.
Dòng sông Vân Giang phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những mảnh sao rơi.
Tần Phong tựa đầu vào ghế, khẽ nhắm mắt.
Mùi tulip trắng vẫn quẩn quanh, ấm và dịu.
Trong khoảnh khắc ấy, anh hiểu rằng mình không còn cô đơn nữa.
...
Buổi sáng Dụ Thành, sương mỏng giăng đầy tяên những tòa nhà cao tầng.
Ánh nắng đầu ngày xuyên qua lớp mây, rọi xuống những ô cửa kính phản chiếu ánh vàng dịu.
Trong căn hộ ven sông Vân Giang, Tần Phong tỉnh giấc sau một đêm ngủ chập chờn.
Tiếng thông báo tin nhắn vang lên, anh cầm điện thoại là Giai Kỳ.
“Anh dậy chưa?
Hôm nay nhớ ăn sáng nhé.” Anh mỉm cười.
Cô vẫn vậy, luôn quan tâm anh bằng những câu nhỏ nhẹ, đơn giản, nhưng lại khiến trái tim anh ấm áp đến lạ.
“Anh dậy rồi.
Hôm nay em làm gì?” “Có buổi họp với đối tác ở Dụ Thành luôn đấy.
Chiều em qua phim trường mang chút đồ ăn cho anh nhé.” “Được.
Anh chờ.” Chỉ ba chữ ngắn, nhưng anh đọc lại vài lần, cảm giác trong lòng dường như mềm đi.
Buổi trưa hôm ấy, đoàn phim có buổi quay ngoài trời.
Khi Tần Phong vừa kết thúc một cảnh, trợ lý vội chạy đến: “Anh Phong, chị Giai Kỳ đến rồi ạ.” Anh quay lại.
Dưới bóng cây lớn gần phim trường, cô đứng đó với chiếc váy màu xanh nhạt, tóc buộc thấp, tay cầm giỏ thức ăn.
Ánh nắng chiếu lên gương mặt cô, dịu dàng đến mức khiến tim anh khẽ lỡ nhịp.
“Anh có mệt không?” Cô hỏi, giọng khẽ.
“Không.
Nhưng nếu em đến sớm hơn chút, chắc anh sẽ bớt mệt.” Cô bật cười, nụ cười trong trẻo.
“Anh nói khéo thật.
Toàn là đường mật.” “Không khéo đâu, là lời thật lòng mà.” Họ ngồi bên góc nghỉ của đoàn phim, cùng nhau ăn cơm trưa.
Mọi người trong đoàn đã quen với việc nhìn thấy cô đến, ai cũng cười nói trêu chọc.
“Chị Giai Kỳ chăm anh Phong thế này, chắc sắp thành ‘nữ chính đời thật’ rồi.” Cả hai cùng cười, nhưng không ai phản bác.
Chỉ có Tần Phong, ánh mắt anh khẽ nhìn cô, sâu và yên như mặt nước mùa thu.
Buổi chiều, khi quay xong cảnh cuối, Giai Kỳ bảo phải về trước vì có cuộc hẹn gấp với cấp tяên.
Tần Phong tiễn cô ra cổng phim trường, ánh nắng chiều chiếu nghiêng lên mái tóc cô, sáng lên từng sợi nhỏ.
“Em làm việc xong nhớ nghỉ ngơi, đừng thức khuya.” “Vâng.
Anh cũng vậy.” Cô bước lên taxi, cửa xe khép lại, hình bóng cô dần khuất sau hàng người qua lại.
Tần Phong đứng nhìn, lòng bỗng thấy trống trải một cách khó hiểu.
Ngày hôm sau, đoàn phim tổ chức họp báo ra mắt dự án mới tại khách sạn Grand Dụ Thành.
Sảnh lớn đông nghẹt phóng viên, ánh đèn flash nhấp nháy liên tục.
Tần Phong mặc vest đen, dáng điềm tĩnh, gương mặt lạnh lùng.
Anh đã quen với sự chú ý, quen với ánh sáng sân khấu.
Nhưng hôm nay, giữa biển người ấy, anh lại vô thức tìm một gương mặt.
Rồi anh thấy cô.
Giai Kỳ đứng ở hàng cuối, trang phục đơn giản, chỉ một chiếc sơ mi trắng và quần ống rộng màu be.
Cô không nổi bật, nhưng chỉ cần ánh mắt đó, anh đã nhận ra.
Khi ánh nhìn họ chạm nhau, cô khẽ mỉm cười, nhẹ nhàng như một lời chào không tiếng.
Giây phút ấy, tim anh chợt khựng lại.
Sau buổi họp báo, anh vào hậu trường thay đồ.
Trợ lý bước vào, hạ giọng: “Anh Phong, chị Giai Kỳ đang ở ngoài sảnh.
Có người đàn ông ngoại quốc đang nói chuyện với chị ấy.